Bạn cần tư vấn Pháp luật?
Hãy gọi : 1900 6188
"Tổng đài tư vấn pháp luật 1900 6188" là dịch vụ tư vấn luật qua điện thoại của Công ty Luật VinaBiz
  • Tư vấn trực tuyến miễn phí
  • Đội ngũ Luật sư uy tín
  • Tư vấn 24/7
Luật sư tư vấn pháp luật online miễn phí đầu số 1900 6188

Bảo hiểm y tế phải được sử dụng để phục vụ dân

Cập nhật lần cuối lúc 15:37 ngày 15/01/2014

Có nên bắt buộc mọi người đều tham gia bảo hiểm y tế hay không? là một trong những nội dung còn ý kiến khác nhau của dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo hiểm y tế.


Một số Ủy viên UBTVQH cho rằng, nên quy định bảo hiểm y tế bắt buộc vì bảo hiểm y tế là chính sách an sinh xã hội rất lớn ở chỗ lấy số đông để chia sẻ, bù đắp cho số ít. Việc sửa đổi Luật lần này phải tạo được bước đột phá để vừa thực hiện cơ chế thu đúng, thu đủ trong ngành y tế, vừa giảm bớt gánh nặng cho ngân sách Nhà nước.

Phó chủ tịch QH Uông Chu Lưu: Vấn đề băn khoăn là chế tài để thực hiện bảo hiểm y tế bắt buộc như thế nào?

Dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo hiểm y tế là dự án Luật rất quan trọng, được cử tri, nhân dân và ĐBQH rất quan tâm. Dự thảo trình ra UBTVQH lần này, tôi cơ bản tán thành với tiếp thu của cơ quan chủ trì thẩm tra cũng như Bộ Y tế, các cơ quan ban, ngành hữu quan. Tuy nhiên, có vài điểm cần trao đổi thêm.

Về quy định bắt buộc tham gia bảo hiểm y tế, nếu đọc Báo cáo giải trình thì lẽ ra phải kết luận là nên thực hiện bảo hiểm y tế bắt buộc chứ không phải như hiện hành. Bởi vì tất cả những lý lẽ chứng minh cho việc phải thực hiện bảo hiểm y tế bắt buộc là rất đậm đặc, rất thuyết phục. Tôi cũng thiên về quan điểm nên tổ chức bảo hiểm y tế bắt buộc để tiến tới bảo hiểm y tế toàn dân. Quy định bảo hiểm y tế bắt buộc là tạo điều kiện thuận lợi để tiến tới mục tiêu bảo hiểm y tế toàn dân. Đây là một chính sách có ý nghĩa nhân văn, ý nghĩa nhân đạo. Bảo hiểm y tế là một chính sách an sinh xã hội rất lớn, rất quan trọng, có ý nghĩa xã hội ở chỗ lấy số đông để chia sẻ bù cho số ít. Vừa qua chúng ta đã thực hiện, QH Khóa XII cũng đã ban hành Nghị quyết về chăm sóc y tế và bảo hiểm sức khỏe. Chúng ta đặt mục tiêu đến năm 2014 phấn đấu để thực hiện được bảo hiểm y tế toàn dân. Nhưng bây giờ, sửa đổi Luật Bảo hiểm y tế lại bảo là tiếp tục từng bước, bảo hiểm y tế chưa phải là bắt buộc thì thấy không nhất quán về chính sách và chủ trương. Chỉ có vấn đề băn khoăn là bây giờ chế tài như thế nào? Những người có điều kiện thì đã quy định trong này rồi; còn những người khó khăn, những người thuộc diện chính sách người có công, gia đình có công với cách mạng, những người khó khăn ở vùng kinh tế - xã hội khó khăn, đặc biệt khó khăn thì Nhà nước đã có chính sách hỗ trợ. Bây giờ, nếu không thực hiện mạnh chỗ này thì cuối cùng chẳng biết đến bao giờ ta mới thực hiện được!

 

Chủ nhiệm UB Về các vấn đề xã hội Trương Thị Mai: Khu vực chính thức cần bắt đầu có chế tài nếu không tham gia bảo hiểm y tế

Đối với quy định bảo hiểm y tế bắt buộc hay không bắt buộc, đề nghị UBTVQH đồng ý cho 2 phương án. Nếu đột phá thì xin chọn phương án bắt buộc là phương án 1, vì lộ trình bảo hiểm y tế toàn dân đòi hỏi phải có sự mạnh mẽ. Tuy nhiên, chúng tôi cũng cân nhắc ở chỗ, nếu bắt buộc thì phải có chế tài, ví dụ Mỹ vừa rồi có Luật Bảo hiểm y tế, nếu ai không mua bảo hiểm y tế thì phải đóng hơn 400 USD/năm, năm thứ hai phải đóng hơn 600 USD. Cách đây khoảng vài ngày, Ủy ban Về các vấn đề xã hội và Bộ Y tế có họp với chuyên gia của Tổ chức Y tế thế giới, cũng có trao đổi thống nhất với nhau là nếu có thể thì khu vực chính thức sẽ bắt đầu có chế tài. Ví dụ doanh nghiệp phải đóng 2/3, người lao động đóng 1/3, nếu doanh nghiệp không mua bảo hiểm y tế thì phải có chế tài, nếu doanh nghiệp trốn đóng bảo hiểm y tế thì phải xử phạt vì ảnh hưởng đến người lao động. Đối với khu vực phi chính thức, tức là khu vực người dân bình thường thì dùng cơ chế khuyến khích theo hộ gia đình người lao động, hộ gia đình trên địa bàn dân cư. Tôi đề nghị, không bắt buộc hoàn toàn nhưng sẽ tăng chế tài trong khu vực chính thức còn khu vực phi chính thức thì dùng cơ chế khuyến khích vận động người dân mua. Như vậy cũng hài hòa và cũng đi đúng lộ trình của nước ta chứ cũng không nên căng thẳng quá, không áp đặt quá. Phương án thứ hai, chưa quy định bắt buộc mà là có trách nhiệm mua bảo hiểm y tế, tức là như luật hiện hành. Ủy ban Về các vấn đề xã hội đang muốn đề nghị phương án 2 nhưng qua ý kiến của UBTVQH hôm nay, nếu mạnh hơn thì có lẽ dùng bắt buộc là phương án 1 để QH lựa chọn. Phương án 2 là như hiện hành, tức là, mọi người dân có trách nhiệm mua bảo hiểm y tế, chọn phương án nào khi ra QH sẽ thảo luận tiếp. Như vậy cũng có trách nhiệm cao với người dân hơn. Đúng là khu vực phi chính thức thì không có chế tài được vì người ta không mua cũng không làm gì được người ta.

Về quỹ, tôi thống nhất là nên lập quỹ tập trung, nhưng tiếp thu nhiều ý kiến của ĐBQH muốn hài hòa thêm một giai đoạn nữa, nếu UBTVQH thấy rằng, cần tập trung thì sẽ theo phương án tập trung và đề nghị chỉ nên đưa một phương án. Nếu giỏi điều hành thì quỹ này phải linh hoạt, tức là, sau khi để dự phòng xong, linh hoạt bằng cách nếu dư thì phải giảm mức đóng hoặc tăng quyền lợi cho người khám, chữa bệnh, như vậy mới gọi là quỹ bảo hiểm y tế ngắn hạn, hiện nay mình chưa điều hành được; cùng với đó là, giá dịch vụ chưa hoàn chỉnh. Vì vậy, nên cho phép quỹ này vẫn đóng như hiện nay, tức là nếu có kết dư thì để dành để xử lý cho tăng giá dịch vụ trong vài năm tới, vẫn là quỹ bảo hiểm y tế toàn dân, không xử lý kết dư, không xử lý bội chi.

 

Chủ nhiệm UB Pháp luật Phan Trung Lý: Kết dư quỹ bảo hiểm y tế phải được sử dụng trở lại để phục vụ dân

Về đối tượng tham gia bảo hiểm y tế, tôi đề nghị cân nhắc và xem xét lại cách tiếp thu đối với đối tượng trong sỹ quan trong quân đội, quân nhân phục vụ trong quân đội và trong công an nhân dân. Hiện nay, Luật Bảo hiểm y tế đang quy định đây là những đối tượng bắt buộc. Bây giờ, dự án Luật sửa đổi, bổ sung lại đưa các đối tượng này ra thì số lượng này có đông không? Nếu không thuộc đối tượng bảo hiểm y tế bắt buộc thì các trường hợp này được hưởng loại bảo hiểm y tế gì? Vì đã là toàn dân thì không nên loại trừ đối tượng nào. Xét về số lượng thì các đối tượng này cũng khá đông, nếu hưởng như vậy có phải ngân sách Nhà nước chịu không và quản lý thu chi như thế nào? Tôi đề nghị, vẫn tiếp tục giữ quy định của Luật Bảo hiểm y tế hiện hành, tức là các đối tượng này vẫn thuộc đối tượng bảo hiểm y tế bắt buộc và Nhà nước cắt một khoản kinh phí vào đó để bảo đảm quỹ này.

Về sử dụng kết dư, có một điểm mới trong dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo hiểm y tế lần này. Luật hiện hành quy định số kết dư được sử dụng để phục vụ cho việc khám, chữa bệnh của người dân ở địa bàn có kết dư, bây giờ sửa đổi thành mấy hoạt động: một là sử dụng 50% cho việc nâng cao quyền lợi của người tham gia bảo hiểm y tế khám, chữa bệnh; hai là để mua sắm phương tiện vận chuyển và trang thiết bị y tế; ba là để sử dụng vào việc thi đua khen thưởng, bồi dưỡng đội ngũ cán bộ. Tôi đề nghị cân nhắc lại. Có nên đặt vấn đề kết dư thì địa bàn đó được sử dụng không? Có nên khuyến khích kết dư không? Theo tôi biết, hiện nay bảo hiểm y tế đưa về các địa phương không phải theo số địa phương đó đóng góp mà theo số để bảo đảm khám, chữa bệnh cho địa phương đó. Nếu số để khám, chữa bệnh cho địa phương đó không sử dụng hết thì nên sử dụng cho mục đích chung. Không thể nói năm nay tôi chuyển về địa bàn này chừng này các anh không sử dụng hết thì năm sau cho phép các anh sử dụng lại 50% hay 30% của số kết dư đó. Như vậy chúng ta khuyến khích tiết kiệm bảo hiểm y tế. Đây là xu hướng không đúng. Cần sử dụng đủ và đúng mục đích chứ không khuyến khích việc tiết kiệm bảo hiểm y tế để có kết dư quỹ. Mặt khác, việc mua phương tiện vận chuyển và trang thiết bị là ngân sách Nhà nước bảo đảm chứ không thể lấy kết dư của người dân đóng góp vào để bảo đảm khám chữa bệnh của họ. Việc sử dụng vào các mục đích khác lại càng không đúng. Ví dụ, lấy quỹ kết dư để chi cho bồi dưỡng đội ngũ cán bộ, thi đua khen thưởng là không đúng. Luật Thi đua khen thưởng đã quy định cụ thể rồi, nguồn đã có rồi, quỹ có rồi. Tôi đề nghị kết dư này phải được sử dụng trở lại để phục vụ cho người dân.

 

Chủ nhiệm UB Tài chính - Ngân sách Phùng Quốc Hiển: Nếu chia kết dư quỹ bảo hiểm y tế thì ngân sách Nhà nước sẽ thiệt đơn, thiệt kép

Tôi rất hy vọng, sau sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Bảo hiểm y tế lần này sẽ tạo ra bước đột phá để thực hiện cơ chế thu đúng, thu đủ, tính đủ chi phí cho ngành y tế, đồng thời thực hiện việc xã hội hóa, thực hiện yêu cầu đặt ra của bảo hiểm là lấy nhiều bù ít, thực hiện được việc góp phần giảm đi khó khăn của ngân sách. Tuy nhiên, tôi thấy lần này sửa đổi luật có phần thận trọng. Quan điểm của tôi là, nên có đột phá. Nếu không có đột phá e rằng chúng ta sẽ tiếp tục gặp khó khăn và không thể giải quyết được những vấn đề trước mắt và lâu dài. Có lẽ, nên mạnh dạn thực hiện bảo hiểm bắt buộc toàn dân, không thể theo cách như hiện nay là một bộ phận tham gia bảo hiểm, trong khi lại muốn có điều kiện để khám, chữa bệnh tốt hơn, nếu chỉ trông chờ vào ngân sách để chi phí cho bảo hiểm y tế thì không nên.

Nếu là bảo hiểm toàn dân thì phải có những cơ chế để hỗ trợ cho các đối tượng khác như tại các khoản trong Điều 12 dự thảo Luật. Ví dụ, các chính sách đối với người có công, quân nhân, người nghèo và hộ cận nghèo, đặc biệt là hộ cận nghèo. Tôi thấy, phải có biện pháp để ngân sách hỗ trợ cho những đối tượng này, ngân sách giống như người đỡ để trong giai đoạn đầu giúp người dân làm quen với chính sách bảo hiểm bắt buộc toàn dân, khi đủ điều kiện rồi sẽ thu gọn dần các đối tượng được ngân sách hỗ trợ. Theo tôi nên có lộ trình như vậy, lộ trình này nếu thể hiện được trong Luật thì tốt. Nhưng ngay trong dự thảo Luật, tôi thấy, không phải những vùng khó khăn, đặc biệt khó khăn thì mọi người đều nghèo đến mức phải được Nhà nước đóng bảo hiểm y tế. Những vùng khó khăn và đặc biệt khó khăn cũng có nhiều người giàu, chúng ta có nên thực hiện chính sách, cứ sống ở vùng này thì ai cũng được ngân sách hỗ trợ hay không?

Một vấn đề nữa, tôi đề nghị nên quản lý chặt chẽ quỹ bảo hiểm y tế. Đã sinh ra quỹ thì phải quản lý chặt chẽ và phải bảo đảm quỹ này phục vụ cho việc khám, chữa bệnh, không thể thực hiện theo cách phân tán được. Đó là một nguyên tắc. Chúng ta phải chặt chẽ hơn, ví dụ 90% dành cho khám, chữa bệnh, 5% dành cho quỹ dự phòng. Ở đây còn quy định theo kiểu: tối đa 30% dành cho quỹ quản lý bộ máy tổ chức bảo hiểm y tế, 2% dành cho phát triển - tôi không hiểu ở đây là phát triển cái gì? Theo dự thảo Luật cũ chính là việc chi cho tuyên truyền, lập danh sách thu tiền và trả thẻ bảo hiểm y tế – chi như vậy là không hợp lý. Một là gộp vào luôn 3-5% hoặc ta tính toán cho hợp lý là 4%, không thể nào có khoản dành cho tuyên truyền để ngoài hay dành cho thu tiền trả bảo hiểm y tế. Bây giờ sửa lại đưa thành 2%, tôi đề nghị phải ghi cụ thể và quản lý cho chặt. Tôi cũng đề nghị, đã là bảo hiểm thì phải thu từ những người khỏe mạnh, từ đa số để chi cho thiểu số. Đó là nguyên tắc. Bây giờ có kết dư mà lại chia 50%, trong 50% đó lại tiếp tục tuyên truyền, khen thưởng là không hợp lý, mặc dù có nhiều ý kiến cho rằng tại sao tỉnh tôi có kết dư như vậy lại chuyển hết về Trung ương, như vậy anh cứ chi hết cho khám, chữa bệnh đi, nếu phát sinh còn thừa thì phải chuyển về Trung ương, tại sao lại để lại? - tư tưởng đó, tôi cho là cục bộ. Cũng không thể chiều theo một số ý kiến như vậy. Quan điểm của tôi là nên thu về tập trung hết. Còn nguồn gốc, những địa phương dư phần lớn bảo hiểm đóng 100%, mà phần lớn từ nguồn ngân sách, hộ nghèo nhiều, cận nghèo nhiều thì gốc của nó vẫn từ ngân sách, nếu chi không hết,  phải đưa về. Không thể bây giờ tiêu không hết lại chia một lần nữa thì ngân sách thiệt đơn, thiệt kép. Quan điểm của tôi là không chia phần kết dư quỹ bảo hiểm y tế. Đề nghị UBTVQH giải thích rõ với QH. Bây giờ đang có tư tưởng các quỹ cứ dư ra là tìm cách để chia bằng hết, chi bằng hết. Như vậy là không thể chấp nhận được!

 

Theo Đại biểu nhân dân

 

Chưa có trả lời. Hãy là người đầu tiên trả lời câu hỏi này!

Tư vấn pháp luật online miễn phí đầu số 1900 6188

Đặt câu hỏi

Họ tên:
Email:
Tiêu đề: